十二時

宋代 彭耜
素馨花、在枝無幾。秋入闌干十二。那茉莉、如今已矣。只有蘭英菊蕊。霜蟹年時,香橙天氣。總是悲秋意。問宋玉、當日如何,對此淒涼風月,怎生存濟。 還未知、幽人心事。望得眼穿心碎。青鳥不來,彩鸞何處,雲鎖三山翠。是碧霄有路,要歸歸又無計。 奈何他、不長天遠,身又何曾生翼。手擬芙蓉,耳聽鴻雁,怕有丹書至。縱人間富貴,一歲復一歲。此心終日繞香盤,在篆畦兒里。
xīn huā zài zhī qiū lán gān shí èr jīn zhǐ yǒu lán yīng ruǐ shuāng xiè nián shí   xiāng chéng tiān zǒng shì bēi qiū wèn sòng dāng   duì liáng fēng yuè   zěn shēng cún
hái wèi zhī yōu rén xīn shì wàng de yǎn chuān 穿 xīn suì qīng niǎo lái   cǎi luán chǔ   yún suǒ sān shān cuì shì xiāo yǒu   yào guī guī yòu
nài cháng tiān yuǎn   shēn yòu zēng shēng shǒu róng   ěr tīng hóng yàn   yǒu dān shū zhì zòng rén jiān guì   suì suì xīn zhōng rào xiāng pán   zài zhuàn ér