十二聲詩 其七 梵聲

清代 成鷲
此聲滿天下,止有一人能。萬籟寂還寂,孤峰層又層。 無情堪說法,離句即傳燈。流布人間遍,浮生聽未曾。
shēng mǎn 滿 tiān xià   zhǐ yǒu rén néng wàn lài hái   fēng céng yòu céng    
qíng kān shuō   chuán dēng liú rén jiān biàn   shēng tīng wèi céng