施崇寧寺馬

宋代 蘇轍
南歸閉門萬事了,病臥常多起常少。 未用田間下澤車,何須櫪上追風驃。 鄉人記我少年日,滇馬為致風前鳥。 三年伏櫪人共怪,馬不能言心可曉。 坐馳千里氣蟠結,日食生芻空自笑。 主人自是箕潁人,誰復為送洮岷道。 支公惠眼識神駿,山下泉甘足芳草。 法流一洗百病消,翹足長鳴且忘老。
nán guī mén wàn shì le   bìng cháng duō cháng shǎo  
wèi yòng tián jiān xià chē   shàng zhuī fēng biāo  
xiāng rén shào nián   diān wèi zhì fēng qián niǎo  
sān nián rén gòng guài   néng yán xīn xiǎo  
zuò chí qiān pán jié   shí shēng chú kōng xiào  
zhǔ rén shì yǐng rén   shuí wèi sòng táo mín dào  
zhī gōng huì yǎn shí shén jùn 駿   shān xià quán gān fāng cǎo  
liú bǎi bìng xiāo   qiáo cháng míng qiě wàng lǎo