適承再示佳句亦強勉再成一首

宋代 饒節
擺落紅塵罷作緣,從渠早晚離西天。何妨展軸臥翹足,未暇隨人笑脅肩。 但許南泉到痴鈍,莫依投子覓新鮮。佛魔一掃雙無用,陋矣莊生大小年。
bǎi luò hóng chén zuò yuán   cóng zǎo wǎn 西 tiān fáng zhǎn zhóu qiáo   wèi xiá suí rén xiào xié jiān
dàn nán quán dào chī dùn   tóu xīn xiān sǎo shuāng yòng   lòu zhuāng shēng xiǎo nián