示程生二首

宋代 胡寅
柴桑風度極清真,地位當齊古逸民。 不為兒曹營飽暖,聊將詩句寫經綸。 喜君自得超遙趣,與世相忘寂寞濱。 正欲細論嗟遽別,空慚祖謝響然臻。
chái sāng fēng qīng zhēn   wèi dāng mín
wéi ér cáo yíng bǎo nuǎn   liáo jiāng shī xiě jīng lún
jūn chāo yáo   shì xiàng wàng bīn
zhèng lùn jiē bié   kōng cán xiè xiǎng rán zhēn