石禪齋詩

明代 王世貞
以禪呼石,石不點頭。指石為禪,禪笑不休。禪亦強名,況石贅疣。 石在汝臆,滯汝西遊。曷不椎碎,置之東流。自在無礙,蕩蕩悠悠。 汝既堅頑,如石水投。取指譬月,求劍刻舟。石言則妖,我何嘵嘵。 飛霰洪壚,才點即消。
chán shí   shí diǎn tóu zhǐ shí wèi chán chán   xiào xiū chán qiáng míng kuàng shí   zhuì yóu      
shí zài   zhì 西 yóu zhuī suì zhì   zhī dōng liú zai ài dàng dàng   yōu yōu      
jiān wán   shí shuǐ tóu zhǐ yuè qiú   jiàn zhōu shí yán yāo   xiāo xiāo      
fēi xiàn hóng   cái diǎn xiāo