十八夜多異精舍與超有上人坐月

宋代 何絳
松堂鐘磬罷,疏露滴秋林。好月還終夜,明燈共此心。 方窮選勝力,不覺入山深。自笑紅塵里,茫茫何處尋。
sōng táng zhōng qìng   shū qiū lín hǎo yuè hái zhōng   míng dēng gòng xīn
fāng qióng xuǎn shèng   jué shān shēn xiào hóng chén   máng máng chǔ xún