師黯以彭甘五子為寄因懷四明園中此果甚多偶成長句以為謝

宋代 蘇舜欽
憶向江東太守園,猗猗甘樹蔽前軒。風搖玉蕊霏微落,霜發金衣委墜繁。 枕畔冷香通醉夢,齒邊餘味滌吟魂。天彭路遠無因得,猶賴君心記舊恩。
xiàng jiāng dōng tài shǒu yuán   gān shù qián xuān fēng yáo ruǐ fēi wēi luò   shuāng jīn wěi zhuì fán
zhěn pàn lěng xiāng tōng zuì mèng   chǐ biān wèi yín hún tiān péng yuǎn yīn   yóu lài jūn xīn jiù ēn