涉伊水宿寶應寺

宋代 劉攽
日夕車馬煩,路絕臨清伊。雲光與水色,極望相逶迤。 飲馬清泠泉,涼風吹人衣。白石可歷數,游魚仍俯窺。 淺瀨乍褰裳,榜舟亦遲遲。古木號亂蟬,白鳥時獨飛。 上方兩高閣,向水雙朱扉。迢迢際煙霞,安得青雲梯。 暝投中峰宿,四山凝夕霏。鐘鳴眾禽寂,孤燈明翠微。
chē fán   jué lín qīng yún guāng shuǐ   wàng xiāng wēi    
yǐn qīng líng quán   liáng fēng chuī rén bái shí shǔ yóu   réng kuī    
qiǎn lài zhà qiān cháng   bǎng zhōu chí chí hào luàn chán bái   niǎo shí fēi    
shàng fāng liǎng gāo   xiàng shuǐ shuāng zhū fēi tiáo tiáo yān xiá ān   qīng yún    
míng tóu zhòng fēng 宿   shān níng fēi zhōng míng zhòng qín   dēng míng cuì wēi