射訓狐

唐代 韓愈
有鳥夜飛名訓狐,矜凶挾狡夸自呼。乘時陰黑止我屋, 聲勢慷慨非常粗。安然大喚誰畏忌,造作百怪非無須。 聚鬼征妖自朋扇,罷掉栱桷頹墍塗。慈母抱兒怕入席, 那暇更護雞窠雛。我念乾坤德泰大,卵此惡物常勤劬。 縱之豈即遽有害,斗柄行拄西南隅。誰謂停奸計尤劇, 意欲唐突羲和烏。侵更歷漏氣彌厲,何由僥倖休須臾。 咨余往射豈得已,候女兩眼張睢盱。梟驚墮梁蛇走竇, 一夫斬頸群雛枯。
yǒu niǎo fēi míng xùn   jīn xiōng xié jiǎo kuā chéng shí yīn hēi zhǐ  
shēng shì kāng kǎi fēi cháng ān rán huàn shuí wèi   zào zuò bǎi guài fēi
guǐ zhēng yāo péng shàn   diào gǒng jué tuí bào ér  
xiá gèng chú niàn qián kūn tài   luǎn è cháng qín
zòng zhī yǒu hài   dǒu bǐng xíng zhǔ 西 nán shuí wèi tíng jiān yóu  
táng qīn gēng lòu   yóu jiǎo xìng xiū
wǎng shè de   hòu liǎng yǎn zhāng huī xiāo jīng duò liáng shé zǒu dòu  
zhǎn jǐng qún chú