神宗皇帝輓詞三首

宋代 蘇軾
文武固天縱,欽明又日新。 化民何止聖,妙物獨稱神。 政已三王上,言皆六籍醇。 巍巍本無象,刻畫愧孤臣。 未易名堯德,何須數舜功。 小心仍致孝,餘事及平戎。 典禮従周舊,官儀與漢隆。 誰知本無作,千古自承風。 接統真千歲,膺期止一章。 周南稍留滯,宣室遂淒涼。 病馬空嘶櫪,枯葵已泫霜。 餘生臥江海,歸夢泣嵩邙。
wén tiān zòng   qīn míng yòu xīn  
huà mín zhǐ shèng   miào chēng shén  
zhèng sān wáng shàng   yán jiē liù chún  
wēi wēi běn xiàng   huà kuì chén  
wèi míng yáo   shù shùn gōng  
xiǎo xīn réng zhì xiào   shì píng róng  
diǎn cóng zhōu jiù   guān hàn lóng  
shéi zhī běn zuò   qiān chéng fēng  
jiē tǒng zhēn qiān suì   yīng zhǐ zhāng  
zhōu nán shāo liú zhì   xuān shì suì liáng  
bìng kōng   kuí xuàn shuāng  
shēng jiāng hǎi   guī mèng sōng māng