沈楊輔隱軒詩

宋代 王之道
小隱山林大朝市,夫子命軒良有意。 仕途捷徑固無取,泉石膏肓亦猶次。 不知朝隱誰得之,我恐曼倩為近似。 公卿百執各有職,豈容妄隱但棄位。 古人祿仕所不免,意在全身近於智。 莊周梅福此其流,吏隱之名可無愧。 沈君有弟今休文,咳唾成章數千字。 恥從舉子事進取,逸韻高情寓吟醉。 乃兄宦達方強仕,翠竹停鸞想風致。 君侯才業伯仲間,退以求名名亦遂。 方今堯舜理四海,岩穴彈冠求自試。 朝廷既治群吏肅,保處堪為隱者地。 不如市隱最得策,大勝山林自憔悴。 花源繚繞轉紅綠,竹洞深沉入幽邃。 我聞此風頗健羨,圖成未可日月冀。 他時儻作江西遊,兄曰能來訪予季。
xiǎo yǐn shān lín cháo shì   mìng xuān liáng yǒu  
shì jié jìng   quán shí gāo huāng yóu  
zhī cháo yǐn shuí zhī   kǒng màn qiàn wèi jìn  
gōng qīng bǎi zhí yǒu zhí   róng wàng yǐn dàn wèi  
rén 祿 shì suǒ miǎn   zài quán shēn jìn zhì  
zhuāng zhōu méi liú   yǐn zhī míng kuì  
shěn jūn yǒu jīn xiū wén   tuò chéng zhāng shù qiān  
chǐ cóng shì jìn   yùn gāo qíng yín zuì  
nǎi xiōng huàn fāng qiáng shì   cuì zhú tíng luán xiǎng fēng zhì  
jūn hòu cái zhòng jiān   tuì 退 qiú míng míng suì  
fāng jīn yáo shùn hǎi   yán xué tán guān qiú shì  
cháo tíng zhì qún   bǎo chù kān wèi yǐn zhě  
shì yǐn zuì de   shèng shān lín qiáo cuì  
huā yuán liáo rào zhuǎn hóng   zhú dòng shēn chén yōu suì  
wén fēng jiàn xiàn   chéng wèi yuè  
shí tǎng zuò jiāng 西 yóu   xiōng yuē néng lái fǎng