神居實師退院作偈留之

宋代 陳造
瞿曇住西域,說法度群生。 群生所依怙,目以不動尊。 惟其不動故,群動皆攝受。 是時波旬種,百千萬眷屬。 排拫摧毀辱,蜂發雨矢集。 瞿曇如須彌,蜉蠓如予何。 亦如太虛空,雲翳自變滅。 砥柱中驚波,古今無少損。 不動而坐勝,妙力固如是。 子道已末法,衲子沈世紛。 競為住院計,匪利即趨名。 就常不待招,逐有棧豆戀。 實師住神居,四眾所歸向。 云何得歸向,以師清修故。 雖為眾歸向,不作患失想。 翩然挈瓶錫,去若釋嶠雲。 亦如箭辭弦,勢若不可挽。 自師掃積弊,群魔尚遺種。 瞿曇昔去世,政以波旬故。 師行不回首,彼魔所願欲。 雖無末法病,或昧不動意。 請答四眾心,請為神居地。 柅車折蜚錫,山立鎮故棲。 須彌自悲恙,太虛自空曠。 衝波沄沄去,砥柱屹不知。 群魔今末勢,殘雪行見晛。 我心寂不動,是瞿曇智力, 是子大法權。我不為子道, 子道可概舉。庸酌四眾心, 為子說此偈。瞿曇設住世, 與子同首肯。
tán zhù 西   shuō qún shēng  
qún shēng suǒ   dòng zūn  
wéi dòng   qún dòng jiē shè shòu  
shì shí xún zhǒng   bǎi qiān wàn juàn shǔ  
pái hén cuī huǐ   fēng shǐ  
tán   měng  
tài kōng   yún biàn miè  
zhù zhōng jīng   jīn shǎo sǔn  
dòng ér zuò shèng   miào shì  
dào   zi shěn shì fēn  
jìng wèi zhù yuàn   fěi míng  
jiù cháng dài zhāo   zhú yǒu zhàn dòu liàn  
shí shī zhù shén   zhòng suǒ guī xiàng  
yún de guī xiàng   shī qīng xiū  
suī wèi zhòng guī xiàng   zuò huàn shī xiǎng  
piān rán qiè píng   ruò shì jiào yún  
jiàn xián   shì ruò wǎn  
shī sǎo   qún shàng zhǒng  
tán shì   zhèng xún  
shī xíng huí shǒu   suǒ yuàn  
suī bìng   huò mèi dòng  
qǐng zhòng xīn   qǐng wèi shén  
chē zhé fēi   shān zhèn  
bēi yàng   tài kōng kuàng  
chōng yún yún   zhù zhī  
qún jīn shì   cán xuě xíng jiàn xiàn  
xīn dòng   shì tán zhì  
shì zi quán wéi dào    
dào gài yōng zhuó zhòng xīn    
wèi zi shuō tán shè zhù shì    
zi tóng shǒu kěn