生查子

宋代 向子諲
春心如杜鵑,日夜思歸切。啼盡一川花,愁落千山月。 遙憐白玉人,翠被余香歇。可慣獨眠寒,減動豐肌雪。
chūn xīn juān   guī qiè jǐn chuān huā   chóu luò qiān shān yuè
yáo lián bái rén   cuì bèi xiāng xiē guàn mián hán   jiǎn dòng fēng xuě