升元寺

宋代 李燾
看盡庵前手種松,草堂聊復少從容。 令人卻憶騎驢老,悔不終身作臥龍。
kàn jǐn ān qián shǒu zhǒng sōng   cǎo táng liáo shǎo cóng róng  
lìng rén què lǎo   huǐ zhōng shēn zuò lóng