盛彥光次韻見和復用前韻因以自嘆 其二

宋代 洪炎
涼飆將透齒,烈火謝燋唇。壁織梭梭應,檐珠顆顆勻。 隱憂成獨樂,淺笑換深顰。更上藐姑射,問途冰雪人。
liáng biāo jiāng tòu chǐ   liè huǒ xiè jiāo chún zhī suō suō yīng   yán zhū yún
yǐn yōu chéng   qiǎn xiào huàn shēn pín gèng shàng miǎo shè   wèn bīng xuě rén