盛暑夜起

宋代 王義山
大塊勞形為有生,為生受役自紛然。 幾年寒暑人間世,一點靈明心上天。 欲待足時無了日,只今悟處是直詮。 煙霞終是吾歸處,誰道丹砂可引年。
kuài láo xíng wèi yǒu shēng   wéi shēng shòu fēn rán  
nián hán shǔ rén jiān shì   diǎn líng míng xīn shàng tiān  
dài shí le   zhī jīn chù shì zhí quán  
yān xiá zhōng shì guī chǔ   shuí dào dān shā yǐn nián