聲聲慢 辛酉歲杪,往寧車中遇雪,感橫征事而作

魏晉 高燮
絮飄柳禿,日暮沖寒,迷茫忽地滿目。窗外痴雲如夢,朔風何酷。 殘枝細草壓遍,太無端、錦團花簇。便看取遠山頭,一片都成群玉。 骨冷神清難俗。冰天裡,我本此心沖穆。閬苑分明,安用報瓊盈斛。 飢鴻更憐凍雀,繞荒林、哀哀覓宿。汽笛喚,可喚起、春意轉燠。
piāo liǔ 禿   chōng hán   máng mǎn 滿 chuāng wài chī yún mèng shuò   fēng    
cán zhī cǎo biàn   tài duān jǐn tuán huā biàn kàn 便 yuǎn shān tóu piàn   dōu chéng qún      
lěng shén qīng nán bīng tiān   běn xīn chōng làng yuàn fēn míng ān yòng   bào qióng yíng      
hóng gèng lián dòng què   rào huāng lín āi āi 宿 huàn huàn   chūn zhuǎn