聲聲慢·情痴倦極

宋代 趙功可
情痴倦極,天闊歸遲,吟魂無力隨風。月落牆陰,一屏睡睫濛濛。邯鄲平生難記,記花前、猶醉金鐘。留連處,忽一聲山外,吹度晴鍾。 覺來重重追憶,似游塵飛去,那拾遺蹤。寄謝芳卿,向來曾主芙蓉。人間興亡萬感,看千年、與夢皆空。披衣起,倚闌干、人在笑中。
qíng chī juàn   tiān kuò guī chí   yín hún suí fēng yuè luò qiáng yīn   píng shuì jié méng méng hán dān píng shēng nán   huā qián yóu zuì jīn zhōng liú lián chù   shēng shān wài   chuī qíng zhōng
jué lái chóng chóng zhuī   shì yóu chén fēi   shí zōng xiè fāng qīng   xiàng lái céng zhǔ róng rén jiān xīng wáng wàn gǎn   kàn qiān nián mèng jiē kōng   lán gān rén zài xiào zhōng