聲聲慢

宋代 王沂孫
迎門高髻,倚扇清吭,娉婷未數西州。淺拂朱鉛,春風二月梢頭。相逢靚妝俊語,有舊家、京洛風流。斷腸句,試重拈彩筆,與賦閒愁。 猶記凌波欲去,問明榼羅襪,卻為誰留。枉夢相思,幾回南浦行舟。莫辭玉樽起舞,怕重來、燕子空樓。謾惆悵,抱琵琶、閒過此秋。
yíng mén gāo   shàn qīng kēng   pīng tíng wèi shù 西 zhōu qiǎn zhū qiān   chūn fēng èr yuè shāo tóu xiāng féng jìng zhuāng jùn   yǒu jiù jiā jīng luò fēng liú duàn cháng   shì zhòng niān cǎi   xián chóu
yóu líng   wèn míng luó   què wèi shuí liú wǎng mèng xiāng   huí nán xíng zhōu zūn   chóng lái yàn zi kōng lóu mán chóu chàng   bào pa xián guò qiū