聲聲慢

宋代 王沂孫
高寒戶牖,虛白尊罍,千山盡入孤光。玉影如空,天葩暗落清香。平生此興不淺,記當年、獨據胡床。怎知道,是歲華換卻,處處堪傷。 已是南樓曲斷,縱疏花淡月,也只淒涼。冷雨斜風,何況獨掩西窗。天涯故人總老,謾相思、永夜相望。斷夢遠,趁秋聲、一片渡江。
gāo hán yǒu   bái zūn léi   qiān shān jǐn guāng yǐng kōng   tiān àn luò qīng xiāng píng shēng xīng qiǎn   dāng nián chuáng zěn zhī dào   shì suì huá huàn què   chù chù kān shāng
shì nán lóu duàn   zòng shū huā dàn yuè   zhǐ liáng lěng xié fēng   kuàng yǎn 西 chuāng tiān rén zǒng lǎo   mán xiāng yǒng xiāng wàng duàn mèng yuǎn   chèn qiū shēng piàn jiāng