聲聲慢

清代 鄭文焯
垂燈曲戶,漏箭丁丁,臨明一陣涼雨。欲起還眠,好夢也愁重做。 朝朝淚珠洗面,待帕羅,替人分付。怎點滴,到君心、占得幾分清苦。 舊日鈿車花路,攜手地、依然斷魂來去。冷澹歌前,人似過秋紈素。 西闌又飄桂子,指幽期,月圓重誤。奈病里,恨懨懨、長是暗度。
chuí dēng   lòu jiàn dīng dīng   lín míng zhèn liáng hái mián hǎo   mèng chóu zhòng zuò    
zhāo zhāo lèi zhū miàn   dài luó   rén fēn zěn diǎn dào   jūn xīn zhàn fēn qīng      
jiù diàn chē huā   xié shǒu rán duàn hún lái lěng dàn qián rén shì   guò qiū wán      
西 lán yòu piāo guì   zhǐ yōu   yuè yuán zhòng nài bìng hèn   yān yān cháng shì àn