聲聲慢

宋代 奚岊
秋聲淅瀝,楚棹吳鞭,相逢易老顏色。桐竹鳴騷音韻,水雲空覓。炎涼自今自古,信浮生、有誰禁得。漫回首,問黃花還念,故人猶客。 莫管紅香狼藉。蘭蕙冷,偏他露知霜識。木落山空心事,對秋明白。征衣暗塵易染,算江湖、隨人寬窄。正無據,看寒蟾、飛上暮碧。
qiū shēng   chǔ zhào biān   xiāng féng lǎo yán tóng zhú míng sāo yīn yùn   shuǐ yún kōng yán liáng jīn   xìn shēng yǒu shuí jīn de màn huí shǒu   wèn huáng huā hái niàn   rén yóu
guǎn hóng xiāng láng lán huì lěng   piān zhī shuāng shí luò shān kōng xīn shì   duì qiū míng bai zhēng àn chén rǎn   suàn jiāng suí rén kuān zhǎi zhèng   kàn hán chán fēi shàng