深出贅歸省再往婦氏家

宋代 陳著
父子恩愛重,人生別離苦。 惟汝善事我,我亦深愛汝。 我年今七十,又有多病母。 出贅非汝心,事有難直取。 寸步安可離,而乃江山阻。 憶昨汝歸時,大暑走風雨。 身如出水荄,淋瀝帶泥滷。 弱質又逃病,老懷方免慮。 胡為有力者,夜半負篋去。 本自無完衣,轉使時赤露。 命窮不可醫,眉攢若為訴。 我心愈惻惻,還送汝行路。 奈何其奈何,聽我細分付。 出入誰能無,歸期況堪數。 遠遊必有方,無愧聖人語。 得失亦可常,翕然雲散聚。 不見古君子,墮甑寧復顧。 賢哉汝婦翁,可以就規矩。 瑟琴相好合,更聞汝得婦。 足寬父母心,百里在庭戶。 謹鐵困閒愁,宗事要擔負。
ēn ài zhòng   rén shēng bié  
wéi shàn shì   shēn ài  
nián jīn shí   yòu yǒu duō bìng  
chū zhuì fēi xīn   shì yǒu nán zhí  
cùn ān   ér nǎi jiāng shān  
zuó guī shí   shǔ zǒu fēng  
shēn chū shuǐ gāi   lín dài  
ruò zhì yòu táo bìng   lǎo huái fāng miǎn  
wéi yǒu zhě   bàn qiè  
běn wán   zhuǎn shǐ 使 shí chì  
mìng qióng   méi zǎn ruò wéi  
xīn   hái sòng xíng  
nài nài   tīng fēn  
chū shuí néng   guī kuàng kān shù  
yuǎn yóu yǒu fāng   kuì shèng rén  
shī cháng   rán yún sàn  
jiàn jūn zi   duò zèng níng  
xián zāi wēng   jiù guī  
qín xiāng hǎo   gèng wén  
kuān xīn   bǎi zài tíng  
jǐn tiě kùn xián chóu   zōng shì yào dān