舍弟踰日不知雪勢密因再賦

宋代 陳與義
密雪來催詩,以怪子不作。 蔽天白漫漫,誰辨鷺與鶴。 坐令天回笑,未受風作惡。 急飛既繁麗,緩舞尤綽約。 稍積草木上,斷縞莽聯絡。 終然要白日,印彼葵與藿。 滿眼豐歲意,空詩信難酢。 慎勿辭典衣,已不慮填壑。
xuě lái cuī shī   guài zi zuò  
tiān bái màn màn   shuí biàn  
zuò lìng tiān huí xiào   wèi shòu fēng zuò è  
fēi fán   huǎn yóu chuò yuē  
shāo cǎo shàng   duàn gǎo mǎng lián luò  
zhōng rán yào bái   yìn kuí huò  
mǎn 滿 yǎn fēng suì   kōng shī xìn nán  
shèn diǎn   tián