舍北行飯

宋代 陸游
蔓絡疏籬草滿塘,飽嬉聊復步斜陽。 一霜驟變千林色,兩犢新犁百畝荒。 野寺僧殘尚鐘鼓,官堤舟過見帆檣。 歸來笑補空囊課,寒日誰知亦自長。
màn luò shū cǎo mǎn 滿 táng   bǎo liáo xié yáng
shuāng zhòu biàn qiān lín   liǎng xīn bǎi huāng
sēng cán shàng zhōng   guān zhōu guò jiàn fān qiáng
guī lái xiào kōng náng   hán shéi zhī zhǎng