沙陽

宋代 李綱
沙陽雖僻左,風土冠閩城。誰知亂山里,有此膏壤平。 邑屋號華麗,溪山倍澄明。七峰轉月色,十里無灘聲。 民俗素康阜,士夫多俊英。食饒魚稻美,蔭有松竹清。 筦庫職易辦,塵勞念尤輕。蕭然飄泊跡,忘此羈旅情。 忽忽歲改律,欣欣木向榮。何當脫拘縛,春畝得躬耕。
shā yáng suī zuǒ   fēng guān mǐn chéng shéi zhī luàn shān yǒu   gāo rǎng píng    
hào huá   shān bèi chéng míng fēng zhuǎn yuè shí   tān shēng    
mín kāng   shì duō jùn yīng shí ráo dào měi yīn   yǒu sōng zhú qīng    
guǎn zhí bàn   chén láo niàn yóu qīng xiāo rán piāo wàng   qíng    
suì gǎi   xīn xīn xiàng róng dāng tuō chūn   gōng gēng