芍藥二首 其二

宋代 朱松
舞困春風睡思深,東君更與纏腰金。頹檐醉尉花應笑,那有當年幕客心。
kùn chūn fēng shuì shēn   dōng jūn gèng chán yāo jīn tuí yán zuì wèi huā yīng xiào   yǒu dāng nián xīn