芍藥

宋代 蔡戡
自古維揚厥草夭,露紅煙紫不勝嬌。 鄭風已久名溱洧,洛品猶堪壓魏姚。 痛飲莫辭金鑿落,清標偏愛玉逍遙。 楚狂小子嗟多病,坐對珍叢不自聊。
wéi yáng jué cǎo yāo   hóng yān shèng jiāo  
zhèng fēng jiǔ míng qín wěi   luò pǐn yóu kān wèi yáo  
tòng yǐn jīn záo luò   qīng biāo piān ài xiāo yáo  
chǔ kuáng xiǎo jiē duō bìng   zuò duì zhēn cóng liáo