芍藥

宋代 韓淲
庭中鮮香起,猶覺春有餘。豈謂眾芳歇,而乃自發舒。 溫風拂波軟,朗日明林虛。盤盂作態度,翡翠為襟裾。 一枝已惱我,滿欄無奈渠。偶爾著醉目,何礙幽人居。
tíng zhōng xiān xiāng   yóu jué chūn yǒu wèi zhòng fāng xiē ér   nǎi shū    
wēn fēng ruǎn   lǎng míng lín pán zuò tài fěi   cuì wèi jīn    
zhī nǎo   mǎn 滿 lán nài ǒu ěr zhù zuì   ài yōu rén