芍藥

唐代 王貞白
芍藥承春寵,何曾羨牡丹。麥秋能幾日,穀雨只微寒。 妒態風頻起,嬌妝露欲殘。芙蓉浣紗伴,長恨隔波瀾。
sháo yào chéng chūn chǒng   zēng xiàn dan mài qiū néng   zhǐ wēi hán
tài fēng pín   jiāo zhuāng cán róng huàn shā bàn   cháng hèn lán