邵廷評供職未閱月乞為淮南檢法官以歸賦長句見志次韻為餞

宋代 許及之
聖朝亦知賤士丑,尚許追隨牛馬走。圄空倖免殫拙心,材散那能呈好手。 萬里來歸塵撲面,一夢驚回柳生肘。同僚末至得斯人,眼底輪囷曾有否。 青雲直上氣如虹,要津立登槎犯斗。惠文安得事仁堯,吏酷自應嗤小苟。 相從幾何突未黔,掉頭歸去依岩藪。拄笏聊看罨畫山,岸巾且飲淮南酒。 夫君自是皎潔姿,不用滄浪濯纓垢。正恐功名自逼人,更向王畿重結綬。
shèng cháo zhī jiàn shì chǒu   shàng zhuī suí niú zǒu kōng xìng miǎn dān zhuō xīn cái   sàn néng chéng hǎo shǒu    
wàn lái guī chén miàn   mèng jīng huí liǔ shēng zhǒu tóng liáo zhì rén yǎn   lún qūn céng yǒu fǒu    
qīng yún zhí shàng hóng   yào jīn dēng chá fàn dòu huì wén ān shì rén yáo   yīng chī xiǎo gǒu    
xiāng cóng wèi qián   diào tóu guī yán sǒu zhǔ liáo kàn yǎn huà shān àn   jīn qiě yǐn huái nán jiǔ    
jūn shì jiǎo jié 姿   yòng cāng làng zhuó yīng gòu zhèng kǒng gōng míng rén gèng   xiàng wáng zhòng jié shòu