邵東曹墮馬傷足次武昌韻

明代 李東陽
十年雙足躪詞場,我亦憐君墜後傷。 歷塊敢夸千里俊,乘船翻笑四明狂。 扶顛老僕空隨路,學仆嬌兒更倚堂。 應似崔家亭下鷺,獨拳秋雨向寒塘。
shí nián shuāng lìn chǎng   lián jūn zhuì hòu shāng  
kuài gǎn kuā qiān jùn   chéng chuán fān xiào míng kuáng  
diān lǎo kōng suí   xué jiāo ér gèng táng  
yīng shì cuī jiā tíng xià   quán qiū xiàng hán táng