哨遍·木葉盡凋

宋代 劉學箕
木葉盡凋,湖色接天,雪月明江水。凌萬頃、一葦縱所之。若憑虛馭風仙子。聽洞簫、綿延不絕如縷,餘音裊裊遊絲曳。乃舉酒賦詩,玉鱗霜蟹,是中風味偏美。任滿頭堆絮雪花飛。更月澹蓬窗凍雲垂。山郁蒼蒼,橋臥沈沈,夜鵲驚起。噫。倚蘭槳兮。我今恍惚遺身世。漁樵甘放浪,蜉蝣然、寄天地。嘆富貴何時。功名浪語。人生寓樂雖情爾。知逝者如斯。盈虛如彼,則知變者如是。且物生宇宙各有司。非已有纖毫莫得之。委吾心、耳目所寄。用之而不竭,取則不吾禁,自色自聲,本非有意。望東來孤鶴縞其衣。快乘之、從此仙矣。
jǐn diāo   jiē tiān   xuě yuè míng jiāng shuǐ líng wàn qǐng wěi zòng suǒ zhī ruò píng fēng xiān tīng dòng xiāo mián 綿 yán jué   yīn niǎo niǎo yóu nǎi jiǔ shī   lín shuāng xiè   shì zhòng fēng wèi piān měi rèn mǎn 滿 tóu duī xuě huā fēi gèng yuè dàn péng chuāng dòng yún chuí shān cāng cāng   qiáo shěn shěn   què jīng lán jiǎng jīn huǎng shēn shì qiáo gān fàng làng   yóu rán tiān tàn guì shí gōng míng làng rén shēng suī qíng ěr zhī shì zhě yíng   zhī biàn zhě shì qiě shēng zhòu yǒu fēi yǒu xiān háo de zhī wěi xīn ěr suǒ yòng zhī ér jié   jìn   shēng   běn fēi yǒu wàng dōng lái gǎo kuài chéng zhī cóng xiān