哨遍(括蘭亭記)

宋代 吳潛
在晉永和,癸丑暮春,初作蘭亭會。集眾賢,臨峻岭崇山,有茂林修竹流水。暢幽情,縱無管弦絲竹,一觴一詠佳天氣。於宇宙之中,游心騁目,此娛信可樂只。念人生相與放形骸。或一室晤言襟抱開。靜躁雖殊,當其可欣,不知老至。 然倦復何之。情隨事改悲相系。俯仰間遺蹟,往往俱成陳矣。況約境變遷,終期於盡,修齡短景都能幾。謾古換今移,時消物化,痛哉莫大生死。每臨文吊往一興嗟。亦自悼不能喻於懷。算彭殤、妄虛均爾。今之視昔如契,後視今猶昔。故聊敘錄時人所述,慨想世殊事異。後之來者覽斯文,將悠然、有感於此。
zài jìn yǒng   guǐ chǒu chūn   chū zuò lán tíng huì zhòng xián   lín jùn lǐng chóng shān   yǒu mào lín xiū zhú liú shuǐ chàng yōu qíng   zòng guǎn xián zhú   shāng yǒng jiā tiān zhòu zhī zhōng   yóu xīn chěng   xìn zhī niàn rén shēng xiàng fàng xíng hái huò shì yán jīn bào kāi jìng zào suī shū   dāng xīn   zhī lǎo zhì
rán juàn zhī qíng suí shì gǎi bēi xiāng yǎng jiān   wǎng wǎng chéng chén kuàng yuē jìng biàn qiān   zhōng jǐn   xiū líng duǎn jǐng dōu néng mán huàn jīn   shí xiāo huà   tòng zāi shēng měi lín wén diào wǎng xīng jiē dào néng huái suàn péng shāng wàng jūn ěr jīn zhī shì   hòu shì jīn yóu liáo shí rén suǒ shù   kǎi xiǎng shì shū shì hòu zhī lái zhě lǎn wén   jiāng yōu rán yǒu gǎn