哨遍(春詞)

宋代 蘇軾
睡起畫堂,銀蒜押簾,珠幕雲垂地。初雨歇,洗出碧羅天,正溶溶養花天氣。一霎暖風回芳草,榮光浮動,掩皺銀塘水。方右靨勻酥,花須吐繡,園林排比紅翠。見乳燕捎蝶過繁枝。忽一線爐香逐遊絲。晝永人間,獨立斜陽,晚來情味。 便乘興攜將佳麗。深入芳菲里。撥胡琴語,輕攏慢捻總灺利。看緊約羅裙,急趣檀板,霓裳入破驚鴻起。顰月臨眉,醉霞橫臉,歌聲悠揚雲際。任滿頭紅雨落花飛。漸鳷鵲樓西玉蟾低。尚徘徊、未盡歡意。君看今古悠悠,浮宦人間世。這些百歲,光陰幾日,三萬六千而已。醉鄉路穩不妨行,但人生、要適情耳。
shuì huà táng   yín suàn lián   zhū yún chuí chū xiē   chū luó tiān   zhèng róng róng yǎng huā tiān shà nuǎn fēng huí fāng cǎo   róng guāng dòng   yǎn zhòu yín táng shuǐ fāng yòu yún   huā xiù   yuán lín pái hóng cuì jiàn yàn shāo dié guò fán zhī xiàn xiāng zhú yóu zhòu yǒng rén jiān   xié yáng   wǎn lái qíng wèi
biàn 便 chéng xìng xié jiāng jiā shēn fāng fēi qin   qīng lǒng màn niǎn zǒng xiè kàn jǐn yuē luó qún   tán bǎn   cháng jīng hóng pín yuè lín méi   zuì xiá héng liǎn   shēng yōu yáng yún rèn mǎn 滿 tóu hóng luò huā fēi jiàn zhī què lóu 西 chán shàng pái huái wèi jìn huān jūn kàn jīn yōu yōu   huàn rén jiān shì zhè xiē bǎi suì   guāng yīn   sān wàn liù qiān ér zuì xiāng wěn fáng xíng   dàn rén shēng yào shì qíng ěr