山中阻雨欲登華頂峰而不果

宋代 洪适
昔聞天台山,一萬八千丈。層峰目華頂,魂夢幾馳想。 朅來乘清秋,明發將獨往。小雨巧作難,祥雲約仍爽。 風磴漬苔蘚,霜崖亂榛莽。崢嶸一何峻,梯空不可上。 便思捐竹輿,徐行倩藤杖。老僧挹而言,茲山韜萬象。 舉頭天宇逼,寓目岩扉敞。重溟倒寒影,萬壑振幽響。 峽迥啼猱猿,林高隕楂橡。仙袂挹浮丘,飄然頓塵網。 今茲風雨時,煙霧接穹壤。勁寒或薄人,跬步迷俯仰。 不如游石樑,重來事真賞。斯言既纚纚,誠哉非我誑。 俗駕為之回,蕪音不堪榜。寄聲山中靈,心期空鞅鞅。
wén tiān tāi shān   wàn qiān zhàng céng fēng huá dǐng hún   mèng chí xiǎng    
qiè lái chéng qīng qiū   míng jiāng wǎng xiǎo qiǎo zuò nán xiáng   yún yuē réng shuǎng    
fēng dèng tái xiǎn   shuāng luàn zhēn mǎng zhēng róng jùn   kōng shàng    
biàn 便 juān zhú 輿   xíng qiàn téng zhàng lǎo sēng ér yán   shān tāo wàn xiàng    
tóu tiān   yán fēi chǎng zhòng míng dào hán yǐng wàn   zhèn yōu xiǎng    
xiá jiǒng náo yuán   lín gāo yǔn zhā xiàng xiān mèi qiū piāo   rán dùn chén wǎng    
jīn fēng shí   yān jiē qióng rǎng jìn hán huò báo rén kuǐ   yǎng    
yóu shí liáng   chóng lái shì zhēn shǎng yán chéng   zāi fēi kuáng    
jià wèi zhī huí   yīn kān bǎng shēng shān zhōng líng xīn   kōng yāng yāng