山中自賦

宋代 文天祥
□□□□□□□,門外蒼松一水修。 不必清高逼巢許,只教瀟灑勝由求。 空花自滿三千界,老樹相看五百秋。 坐有鷹揚人物在,怕牽昨夢上漁舟。
                mén wài cāng sōng shuǐ xiū  
qīng gāo cháo   zhī jiào xiāo shèng yóu qiú  
kōng huā mǎn 滿 sān qiān jiè   lǎo shù xiāng kàn bǎi qiū  
zuò yǒu yīng yáng rén zài   qiān zuó mèng shàng zhōu