山中有招

唐代 劉駕
朗朗山月出,塵中事由生。人心雖不閒,九陌夜無行。 學古以求聞,有如石上耕。齊姜早作婦,豈識閨中情。 何如此幽居,地僻人不爭。嘉樹自昔有,茅屋因我成。 取薪不出門,採藥於前庭。春花雖無種,枕席芙蓉馨。 君來食葵藿,天爵豈不榮。
lǎng lǎng shān yuè chū   chén zhōng shì yóu shēng rén xīn suī xián   jiǔ xíng
xué qiú wén   yǒu shí shàng gēng jiāng zǎo zuò   shí guī zhōng qíng
yōu   rén zhēng jiā shù yǒu   máo yīn chéng
xīn chū mén   cǎi yào qián tíng chūn huā suī zhǒng   zhěn róng xīn
jūn lái shí kuí huò   tiān jué róng