山中依韻答劉書記見贈

唐代 李山甫
幽居少人事,三徑草不開。隱几虛室靜,閒雲入坐來。 至道非內外,詎言才不才。寶月當秋空,高潔無纖埃。 心滅百慮減,詩成萬象回。亦有吾廬在,寂寞舊山隈。 從容未歸去,滿地生青苔。謝公寄我詩,清奇不可陪。 白雪飛不盡,碧雲欲成堆。驚風出地戶,虩虩似震雷。 吟哦山嶽動,令人心膽摧。思君覽章句,還復如望梅。 慷慨追古意,曠望登高台。何當陶淵明,遠師勸傾杯。 流年將老來,華發自相催。野寺連屏障,左右相裴回。
yōu shǎo rén shì   sān jìng cǎo kāi yìn shì jìng   xián yún zuò lái
zhì dào fēi nèi wài   yán cái cái bǎo yuè dāng qiū kōng   gāo jié xiān āi
xīn miè bǎi jiǎn   shī chéng wàn xiàng huí yǒu zài   jiù shān wēi
cóng róng wèi guī   mǎn 滿 shēng qīng tái xiè gōng shī   qīng péi
bái xuě fēi jìn   yún chéng duī jīng fēng chū   shì zhèn léi
yín é shān yuè dòng   lìng rén xīn dǎn cuī jūn lǎn zhāng   hái wàng méi
kāng kǎi zhuī   kuàng wàng dēng gāo tái dāng táo yuān míng   yuǎn shī quàn qīng bēi
liú nián jiāng lǎo lái   huá xiāng cuī lián píng zhàng   zuǒ yòu xiāng péi huí