山中吟七首 其六

宋代 毛珝
槲葉可以衣,松實可療飢。騎鹿下山去,儗說高人知。 高人不可得,紛紛卻語誰。曉窗白雲過,且自相同歸。
  sōng shí liáo 鹿 xià shān   shuō gāo rén zhī
gāo rén   fēn fēn què shuí xiǎo chuāng bái yún guò   qiě xiāng tóng guī