山中夜起月色皎然

宋代 黎廷瑞
倦寐不知夜,開門風露深。 明河掛屋角,月出東山岑。 雙犢臥齧草,滿地梧桐陰。 蔌蔌墮落葉,翻翻動棲禽。 浮生諒余幾,兩鬢黃塵侵。 偶此值清賞,泠然得初心。 幽隱良足尚,吾盟在雲林。
juàn mèi zhī   kāi mén fēng shēn
míng guà jiǎo   yuè chū dōng shān cén
shuāng niè cǎo   mǎn 滿 tóng yīn
duò luò   fān fān dòng qín
shēng liàng   liǎng bìn huáng chén qīn
ǒu zhí qīng shǎng   líng rán chū xīn
yōu yǐn liáng shàng   méng zài yún lín