山中謠

宋代 曹勛
山中之樂何由說,知者不言言者拙。 紅塵飛盡散松風,獨酌寒泉弄明月。
shān zhōng zhī yóu shuō   zhī zhě yán yán zhě zhuō
hóng chén fēi jǐn sàn sōng fēng   zhuó hán quán nòng míng yuè