山中岩戲雲端子

宋代 程公許
追路歸山後,開關喚客眠。 那知言在耳,已作醉逃禪。 急雪濃篩瓦,中宵冷透氈。 清愁分不盡,惜別意悽然。
zhuī guī shān hòu   kāi guān huàn mián  
zhī yán zài ěr   zuò zuì táo chán  
xuě nóng shāi   zhōng xiāo lěng tòu zhān  
qīng chóu fēn jìn   bié rán