山中少憩

宋代 戴復古
地僻人稀到,山寒水欲冰。 聞鍾知有寺,見犬不逢僧。 斷壠森喬木,頹檐掛古藤。 斜陽照孤影,詩骨瘦崚嶒。
rén dào   shān hán shuǐ bīng  
wén zhōng zhī yǒu   jiàn quǎn féng sēng  
duàn lǒng sēn qiáo   tuí yán guà téng  
xié yáng zhào yǐng   shī shòu líng céng