山中和韻

宋代 文天祥
白扇揮殘暑,青鞋踏嫩晴。 花床尋小隱,石鼎引長鳴。 紗帽有時去,酒壺惟意傾。 山僧痴與坐,閒卻瘦彌明。
bái shàn huī cán shǔ   qīng xié nèn qíng
huā chuáng xún xiǎo yǐn   shí dǐng yǐn cháng míng
shā mào yǒu shí   jiǔ wéi qīng
shān sēng chī zuò   xián què shòu míng