山中答劉書記寓懷

唐代 李山甫
貴門多冠冕,日與榮辱並。山中有獨夫,笑傲出衰盛。 正直任天真,鬼神亦相敬。之子賁丘園,戶牖松蘿映。 骨將槁木齊,心同止水淨。筆頭指金波,座上橫玉柄。 芙蓉出秋渚,繡段流清詠。高古不稱時,沈默豈相競。 窮搜萬籟息,危坐千峰靜。林僧繼嘉唱,風前亦為幸。
guì mén duō guān miǎn   róng bìng shān zhōng yǒu   xiào ào chū shuāi shèng
zhèng zhí rèn tiān zhēn   guǐ shén xiāng jìng zhī bēn qiū yuán   yǒu sōng luó yìng
jiāng gǎo   xīn tóng zhǐ shuǐ jìng tóu zhǐ jīn   zuò shàng héng bǐng
róng chū qiū zhǔ   xiù duàn liú qīng yǒng gāo chēng shí   shěn xiāng jìng
qióng sōu wàn lài   wēi zuò qiān fēng jìng lín sēng jiā chàng   fēng qián wèi xìng