山中詞

宋代 王令
山中兮何游,登彼山兮樂天高。 棄吾馬以取步,降吾車兮足兩履。 石當道兮行旁,木礙上兮下俯。 曾蹈險之非艱,聊憑高兮下顧。 何所視之乃牛,而獨見之如鼠。 彼促促者出其下兮,曾其身之非傴。 吁嗟徂兮,離婁之死則已, 古之不較其為短長兮,何獨計其高下。 山高兮崔嵬,山之路兮百折而千回。 趨前行而就挽,笑顧後使推之。 彼游者誰兮,何以子之車來。
shān zhōng yóu   dēng shān tiān gāo  
  jiàng chē liǎng  
shí dāng dào xíng páng   ài shàng xià  
céng dǎo xiǎn zhī fēi jiān   liáo píng gāo xià  
suǒ shì zhī nǎi niú   ér jiàn zhī shǔ  
zhě chū xià   céng shēn zhī fēi  
jiē   lóu zhī  
zhī jiào wèi duǎn cháng   gāo xià  
shān gāo cuī wéi   shān zhī bǎi zhé ér qiān huí  
qián xíng ér jiù wǎn   xiào hòu shǐ 使 tuī zhī  
yóu zhě shuí   zi zhī chē lái