山中

宋代 方岳
繚碧縈青一徑深,倦隨扶老上遙岑。 耕雲自識本來面,曝日誰知見在心。 浮世事如風雨過,貴人頭亦雪霜侵。 草庵雖窄乾坤闊,野鶴孤雲不可尋。
liáo yíng qīng jìng shēn   juàn suí lǎo shàng yáo cén  
gēng yún shí běn lái miàn   shéi zhī jiàn zài xīn  
shì shì fēng guò   guì rén tóu xuě shuāng qīn  
cǎo ān suī zhǎi qián kūn kuò   yún xún