山中

宋代 方岳
草草庵居絕似僧,不同劣有發鬅鬙。 空山一夜雷驅雨,老屋四圍雲擁燈。 詩骨瘦來人似鶴,書幐懶去字如蠅。 開門桃李俱塵土,春到園林曾不曾。
cǎo cǎo ān jué shì sēng   tóng liè yǒu péng sēng  
kōng shān léi   lǎo wéi yún yōng dēng  
shī shòu lái rén shì   shū téng lǎn yíng  
kāi mén táo chén   chūn dào yuán lín céng céng